Thứ Hai Tuần 18 TN2: Nhà lãnh đạo phải có bản lĩnh.

Thứ Hai Tuần 18 TN2

Xin Nhấn vào đây để nghe Bài Giảng hoặc tải xuống

 

Thứ Hai Tuần 18 TN2, Năm Chẵn

 

Bài đọc: Jer 28:1-17; Mt 14:22-36

 

1/ Bài đọc I: 1 Cũng năm ấy, vào đầu triều Xít-ki-gia-hu, vua Giu-đa, hồi tháng năm, năm thứ tư, ngôn sứ Kha-nan-gia, con ông Át-dua, người Ghíp-ôn, nói với tôi trong Nhà Đức Chúa, trước mặt các tư tế và toàn dân rằng: 2 “Đức Chúa các đạo binh, Thiên Chúa Ít-ra-en, phán như sau: Ta sẽ bẻ gãy ách của vua Ba-by-lon. 3 Còn hai năm nữa, Ta sẽ đem về nơi này mọi đồ dùng trong Nhà Đức Chúa, mà Na-bu-cô-đô-nô-xo, vua Ba-by-lon, đã lấy ra khỏi nơi này đưa sang Ba-by-lon. 4 Cả Giơ-khon-gia, con của Giơ-hô-gia-kim, vua Giu-đa và tất cả những người Giu-đa bị lưu đày sang Ba-by-lon, chính Ta sẽ dẫn chúng về nơi đây, – sấm ngôn của Đức Chúa -, vì Ta bẻ gãy ách của vua Ba-by-lon!” 5 Bấy giờ ngôn sứ Giê-rê-mi-a trả lời ngôn sứ Kha-nan-gia trước mặt các tư tế và toàn dân đang đứng trong Nhà Đức Chúa. 6 Ngôn sứ Giê-rê-mi-a nói: “A-men! Ước gì Đức Chúa làm như thế! Ước gì Người thực hiện các điều ông vừa tuyên sấm, và đưa các đồ dùng trong Nhà Đức Chúa cũng như tất cả những người lưu đày từ Ba-by-lon trở lại nơi này. 7 Nhưng xin ông lưu ý đến lời tôi sắp nói cho ông và cho toàn dân nghe đây: 8 Các ngôn sứ có trước tôi và ông từ ngàn xưa đã tuyên sấm về nhiều xứ sở và vương quốc hùng mạnh, là sẽ có chiến tranh, tai ương và ôn dịch; 9 còn ngôn sứ nào tuyên sấm có bình an, thì chỉ khi nào lời ngôn sứ ấy ứng nghiệm, ông mới được nhìn nhận là ngôn sứ Đức Chúa sai đến thật sự!” 10 Bấy giờ ngôn sứ Kha-nan-gia tháo cái gông ra khỏi cổ ngôn sứ Giê-rê-mi-a và bẻ gãy. 11 Rồi ông Kha-nan-gia nói trước mặt toàn dân rằng: “Đức Chúa phán như sau: Cũng giống như thế, hai năm nữa, Ta sẽ bẻ gãy cái ách của Na-bu-cô-đô-nô-xo, vua Ba-by-lon, không còn để nó đè trên cổ mọi dân tộc.” Sau đó ngôn sứ Giê-rê-mi-a bỏ đi. 12 Nhưng, sau khi ngôn sứ Kha-nan-gia bẻ gãy cái gông mà ông đã tháo ra khỏi cổ ngôn sứ Giê-rê-mi-a, có lời Đức Chúa phán với ông Giê-rê-mi-a rằng: 13“Hãy đi nói với Kha-nan-gia: Đức Chúa phán như sau: Ngươi đã bẻ gãy những cái gông bằng gỗ, thì hãy làm những cái gông bằng sắt thế vào! 14 Quả thật, Đức Chúa các đạo binh, Thiên Chúa Ít-ra-en, phán như sau: Ta sẽ quàng một cái ách bằng sắt vào cổ tất cả các dân tộc này, khiến chúng phải làm tôi Na-bu-cô-đô-nô-xo, vua Ba-by-lon, và chúng sẽ làm tôi nó. Ngay cả những giống vật ngoài đồng, Ta cũng trao cho nó.” 15 Khi ấy, ngôn sứ Giê-rê-mi-a nói với ngôn sứ Kha-nan-gia: “Ông Kha-nan-gia, hãy nghe đây, Đức Chúa chẳng hề sai ông, thế mà ông lại làm cho dân này tin vào điều dối trá. 16 Bởi thế, Đức Chúa phán như sau: Này, Ta sẽ bứng ngươi ra khỏi mặt đất: Ngay năm nay, ngươi sẽ phải chết vì ngươi đã hô hào nổi loạn chống Đức Chúa.” 17 Ngôn sứ Kha-nan-gia đã chết vào tháng bảy năm ấy.

 

2/ Phúc Âm: 13 Nghe tin ấy, Đức Giê-su lánh khỏi nơi đó, đi thuyền đến một chỗ hoang vắng riêng biệt. Nghe biết vậy, đông đảo dân chúng từ các thành đi bộ mà theo Người.

14 Ra khỏi thuyền, Đức Giê-su trông thấy một đoàn người đông đảo thì chạnh lòng thương, và chữa lành các bệnh nhân của họ. 15 Chiều đến, các môn đệ lại gần thưa với Người: “Nơi đây hoang vắng, và đã muộn rồi, vậy xin Thầy cho dân chúng về, để họ vào các làng mạc mua lấy thức ăn.” 16 Đức Giê-su bảo: “Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy cho họ ăn.”

17 Các ông đáp: “Ở đây, chúng con chỉ có vỏn vẹn năm cái bánh và hai con cá!”

18 Người bảo: “Đem lại đây cho Thầy!”

19 Rồi sau đó, Người truyền cho dân chúng ngồi xuống cỏ. Người cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra, trao cho môn đệ. Và môn đệ trao cho dân chúng. 20 Ai nấy đều ăn và được no nê. Những mẩu bánh còn thừa, người ta thu lại được mười hai giỏ đầy. 21 Số người ăn có tới năm ngàn đàn ông, không kể đàn bà và trẻ con.

 


 

GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Nhà lãnh đạo phải có bản lĩnh.

Trong cuộc đời chúng ta thấy có nhiều nhà lãnh đạo; nhưng không phải ai cũng là những nhà lãnh đạo có bản lĩnh. Có những nhà lãnh đạo thành công khi gặp cơ hội thuận tiện; nhưng khi phải đương đầu với những khó khăn và nguy hiểm trên đường, họ không có bản lĩnh đủ để vượt qua các trở ngại để bảo vệ dân chúng.

Các bài đọc hôm nay cho chúng ta thấy những ví dụ của hai nhà lãnh đạo có bản lĩnh. Trong bài đọc I, ngôn sứ Jeremiah phải đương đầu với ngôn sứ giả Hananiah. Dân chúng có khuynh hướng chạy theo Hananiah, vì ông có những lời mà dân chúng muốn nghe: bình an sẽ trở lại mau chóng, các vật dụng trong Đền Thờ sẽ được trả về, và vua Judah là Jeconiah sẽ được hồi hương trở về để lãnh đạo quốc gia. Đứng trước khó khăn này, Jeremiah chọn thái độ kiên nhẫn và tìm dịp cho dân chúng nhận ra sự thật đến từ Đức Chúa. Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu bị các tông đồ tạo áp lực thiếu của ăn để Ngài phải giải tán dân chúng; nhưng Chúa Giêsu đòi chính các ông phải cho dân chúng ăn. Ngài đã dùng năm chiếc bánh và hai con cá để nuôi năm ngàn người đàn ông, chưa kể đàn bà và trẻ thơ. Chúa Giêsu có ý muốn dạy các tông đồ phải có lòng quan tâm đến dân chúng cả phần hồn cũng như phần xác, cho dù có phải đương đầu với những khó khăn.

 

KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:

1/ Bài đọc I: Cuộc tranh chấp giữa tiên tri thật Jeremiah và tiên tri giả Hananiah.

1.1/ Ngôn sứ thật và ngôn sứ giả: Bối cảnh lịch sử của cuộc tranh chấp trong trình thuật hôm nay là thời gian đầu khi Jerusalem bị thất thủ và một số vua quan và dân Do Thái đã bị lưu đày bên Babylon; nhưng Đền Thờ chưa bị phá hủy. Sống trong tình cảnh như thế, ngôn sứ giả biết rõ lòng dân đang mong đợi những gì, và ông biết lợi dụng nước đục để thả câu.

Có tiên tri Hananiah, con của Azzur người Gibeon, tuyên sấm nhân danh Thiên Chúa như sau: “Còn hai năm nữa, Ta sẽ đem về nơi này (Jerusalem) mọi đồ dùng trong Nhà Đức Chúa mà Nebuchadnezzar, vua Babylon, đã lấy ra khỏi nơi này đưa sang Babylon. Cả Jeconiah, con của Jehoiakim, vua Giuđa và tất cả những người Giuđa bị lưu đày sang Babylon, chính Ta sẽ dẫn chúng về nơi đây, sấm ngôn của Đức Chúa, vì Ta bẻ gãy ách của vua Babylon!”

Đương đầu với lời tiên tri sai sự thật này, tiên tri Jeremiah nói với tiên tri Hananiah như sau: “A-men! Ước gì Đức Chúa làm như thế! Ước gì Người thực hiện các điều ông vừa tuyên sấm, và đưa các đồ dùng trong Nhà Đức Chúa cũng như tất cả những người lưu đày từ Babylon trở lại nơi này. Nhưng xin ông lưu ý đến lời tôi sắp nói cho ông và cho toàn dân nghe đây.” Tiên tri Jeremiah rất khôn ngoan để cắt nghĩa cho toàn dân biết: nói tiên tri ai cũng nói được; nhưng để biết lời tiên tri đó có ứng nghiệm không, phải mất thời gian để kiểm chứng hậu quả của nó. Jeremiah nói với Hananiah: “Các ngôn sứ có trước tôi và ông từ ngàn xưa đã tuyên sấm về nhiều xứ sở và vương quốc hùng mạnh, là sẽ có chiến tranh, tai ương và ôn dịch; còn ngôn sứ nào tuyên sấm có bình an, thì chỉ khi nào lời ngôn sứ ấy ứng nghiệm, ông mới được nhìn nhận là ngôn sứ Đức Chúa sai đến thật sự!”

 

1.2/ Hậu quả chứng minh ai là ngôn sứ thật: Thùng rỗng kêu to, khi nghe những lời ấy, Hananiah tức giận tháo cái gông Jeremiah đang đeo trên cổ ra và bẻ gãy. Rồi ông Hananiah nói trước mặt toàn dân rằng: “Đức Chúa phán như sau: “Cũng giống như thế, hai năm nữa, Ta sẽ bẻ gãy cái ách của Nebuchadnezzar, vua Babylon, không còn để nó đè trên cổ mọi dân tộc.”

Jeremiah vẫn kiên nhẫn và rút lui cầu nguyện với Thiên Chúa. Sau đó, ông nghe lời Đức Chúa phán và đi nói với Hananiah như sau: “Ngươi đã bẻ gãy những cái gông bằng gỗ, thì hãy làm những cái gông bằng sắt thế vào! Quả thật, Đức Chúa các đạo binh, Thiên Chúa Israel, phán như sau: Ta sẽ quàng một cái ách bằng sắt vào cổ tất cả các dân tộc này, khiến chúng phải làm tôi Nebuchadnezzar, vua Babylon, và chúng sẽ làm tôi nó. Ngay cả những giống vật ngoài đồng, Ta cũng trao cho nó.”

Và tiên tri Jeremiah tuyên án Hananiah: “Ông Hananiah, hãy nghe đây, Đức Chúa chẳng hề sai ông, thế mà ông lại làm cho dân này tin vào điều dối trá. Bởi thế, Đức Chúa phán như sau: Này, Ta sẽ bứng ngươi ra khỏi mặt đất: Ngay năm nay, ngươi sẽ phải chết vì ngươi đã hô hào nổi loạn chống Đức Chúa.” Tiên tri Hananiah đã chết vào tháng bảy năm ấy. Điều này là bằng chứng hùng hồn cho thấy ông là tiên tri giả, và Jeremiah là tiên tri thật. Jeremiah đã vững tin nơi Đức Chúa, không sợ nói sự thật, và kiên nhẫn dạy bảo dân chúng.

2/ Phúc Âm: “Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy cho họ ăn.”

1.1/ Phản ứng sợ sệt của các môn đệ: Phép lạ “Bánh hóa nhiều để nuôi 5,000 người ăn” là một trong những phép lạ được tường thuật bởi cả 4 thánh-ký. Chúng ta có thể trưng dẫn một số lý do các môn đệ xin Chúa Giêsu giải tán dân chúng để họ đi kiếm của ăn trong các làng mạc:

– Sợ tốn tiền: Philip thưa với Chúa: “Hai trăm bạc cũng không đủ cho mỗi mỗi người một mẩu bánh nhỏ!” (Jn 6:7).

– Sợ phải san sẻ những gì mình có: Ông Andrew thưa với Chúa: “Ở đây, chúng con chỉ có vỏn vẹn năm cái bánh và hai con cá. Làm sao đủ để chia cho mọi người!” (Jn 6:9).

– Sợ phải vất vả đi kiếm của ăn cho dân chúng. Các môn đệ có thể nghĩ: Chúa Giêsu và các ông chỉ có trách nhiệm phần hồn như dạy dỗ và chữa lành; phần xác dân chúng có bổn phận phải lo lấy. Làm sao Chúa Giêsu và các ông có thể đáp ứng hết mọi nhu cầu của dân chúng?

1.2/ Phản ứng thương xót của Đức Kitô: Chúa Giêsu chạnh lòng thương dân chúng về phần hồn, vì họ không biết sự thật để sống. Ngài cũng chạnh lòng thương dân chúng về phần xác, vì sợ họ sẽ ngất xỉu vì đói trên đường về nhà. Vì thế, Đức Giêsu bảo các môn đệ: “Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy cho họ ăn.”

Người lãnh đạo có bản lĩnh không chỉ quan tâm đến một hay hai khía cạnh trong đời sống của dân chúng; nhưng phải mở rộng đến mọi khía cạnh phần hồn cũng như phần xác. Như một Mục Tử Tốt Lành, Chúa Giêsu đã làm gương cho chúng ta những điều sau: Người dạy dỗ, chữa lành, và nuôi dưỡng dân chúng. Người không những lo lắng hiện tại, mà còn chuẩn bị để có người lo tương lai cho dân chúng, bằng cách huấn luyện các môn đệ để tiếp tục sứ vụ rao giảng Tin Mừng và loan truyền tình thương. Người còn lập bí-tích Thánh Thể để ở lại an ủi và nuôi dưỡng dân chúng: Người truyền cho dân chúng ngồi xuống cỏ. Người cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra, trao cho môn đệ, và môn đệ trao cho dân chúng. Ai nấy đều ăn và được no nê.

 ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:

– Nhà lãnh đạo phải có can đảm đương đầu với sự dối trá bằng cách nói thật, sống thật, và làm chứng cho sự thật.

– Nhà lãnh đạo có bản lĩnh phải quan tâm đến mọi nhu cầu của dân chúng, phần hồn cũng như phần xác; chứ không được nhường bước trước khó khăn và để dân chúng muốn ra sao thì ra.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s