Thiên Chúa kiên nhẫn với con người

Lời Chúa Mỗi Ngày

Thứ Bảy Tuần 16 TN2, Năm Chẵn

Bài đọc: Jer 7:1-11; Mt 13:24-30.

GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Thiên Chúa kiên nhẫn với con người

Cuộc đời con người được ví như một bãi chiến trường giữa sự thiện và sự ác; trong con người có cả những điều tốt lành và tội lỗi. Quan niệm này có thể tìm thấy nơi những tác phẩm được khám phá tại các hang động của Biển Chết (The Dead Sea Scrolls). Trong cuốn Luật Cộng Đồng có ghi chép: Thiên Chúa để cho con cái của sự sáng giao chiến với con cái của bóng tối bao lâu còn sống ở đời này. Khi tới Ngày Phán Xét, con cái của sự sáng sẽ tồn tại mãi mãi; trong khi con cái của bóng tối sẽ bị tận diệt muôn đời. Vì thế, bao lâu Thiên Chúa để cho con người sống trên thế gian, họ phải cố gắng tập luyện nhân đức và diệt trừ mọi tội lỗi.

Các bài đọc hôm nay muốn nêu bật những nguy hiểm của tội lỗi và sự kiên nhẫn của Thiên Chúa trong khi chờ đợi con người thay đổi. Trong bài đọc I, ngôn sứ Jeremiah được Thiên Chúa cử đi để vạch ra sự tin tưởng sai lầm của con cái Israel. Họ nghĩ nếu họ cứ lên Đền Thờ cầu nguyện và dâng những lễ vật béo tốt là mọi chuyện sẽ êm đẹp, mà không cần phải sửa đổi lối sống vô luân và bất công với tha nhân của họ. Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu đưa ra một dụ ngôn để nói lên lòng kiên nhẫn của Thiên Chúa trong việc sửa dạy con người. Kẻ thù của Thiên Chúa sẽ gieo cỏ lùng vào lòng con người; nhưng các tín hữu phải cố gắng để nhận ra và khử trừ cỏ lùng, đừng để chúng bóp nghẹt sự thật và tiêu diệt những điều tốt lành trong con người.

KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:

1/ Bài đọc I: Làm sao để ở lại trong phần đất Thiên Chúa hứa?

1.1/ Theo sự hoang tưởng của con người: Một số người bị đầu độc và tin tưởng: Thiên Chúa sẽ không bao giờ hủy diệt Đền Thờ vì đó là Ngai Tòa của Thiên Chúa, là nơi Ngài ngự. Trong trình thuật hôm nay, cụm từ “Đền Thờ của Đức Chúa” được nhấn mạnh bằng việc lặp lại ba lần, như để muốn nói cho con cái Israel biết Đền Thờ không đủ để bảo đảm Thiên Chúa ở với họ. Nếu họ không thay đổi lối sống, Thiên Chúa sẽ để quân thù san phẳng Đền Thờ Jerusalem và dân chúng sẽ bị biệt xứ. Lịch sử chứng minh Đền Thờ bị phá hủy bình địa hai lần: Đền Thờ thứ nhất do vua Solomon xây bị phá hủy năm 587 BC; Đền Thờ thứ hai do Nehemiah và Ezra xây bị phá hủy năm 70 AD.

Ngôn sứ Jeremiah vạch ra sự giả dối của con cái Israel, khi họ lợi dụng Đền Thờ để che đậy lối sống vô luân của họ. Nhiều người nghĩ họ cứ tha hồ trộm cắp, giết người, ngoại tình, thề gian, đốt hương tế thần Baal và đi theo các thần lạ; rồi cứ việc lên Đền Thờ kêu khấn, dâng lễ vật béo tốt, là Thiên Chúa sẽ bỏ qua tất cả tội lỗi và họ được an toàn! Nếu Thiên Chúa để họ hành động như thế và cứ tiếp tục che chở họ, có khác gì Ngài để cho họ biến Đền Thờ thành nơi trú ẩn của quân trộm cướp!

1.2/ Theo sự thật của Thiên Chúa: Nếu họ muốn Thiên Chúa ở lại trong Đền Thờ để Ngài tiếp tục bảo vệ, họ phải thật sự cải thiện lối sống và hành động của họ. Ngôn sứ Jeremiah liệt kê hai điều chính con cái Israel phải thi hành:

(1) Họ phải thật sự đối xử công bình với nhau: không được ức hiếp ngoại kiều hay cô nhi quả phụ, không được đổ máu người vô tội.

(2) Họ không được chạy theo các thần ngoại mà bỏ quên Thiên Chúa.

Thiên Chúa là Đấng trung thành giữ lời hứa, Ngài sẽ thực thi tất cả những gì Ngài đã hứa với các tổ phụ là ban cho họ một giòng dõi và họ sẽ được ở trong Đất Hứa đến muôn đời.

2/ Phúc Âm: Sợ rằng khi gom cỏ lùng, các anh làm bật luôn rễ lúa.

2.1/ Dụ ngôn cỏ lùng: Qua dụ ngôn này, Chúa Giêsu muốn dạy các môn đệ: Thiên Chúa luôn gieo những điều thiện hảo; nhưng kẻ thù của Ngài là ma quỉ luôn chờ cơ hội (lúc ngủ, lúc mỏi mệt, lúc không đề phòng) để gieo điều xấu vào lòng con người. Nhiều người không kiên nhẫn muốn Thiên Chúa phải nhổ cỏ lùng ngay; nhưng Ngài bảo phải chờ đợi cho đến mùa gặt. Lý do: nếu họ nhổ ngay, họ sẽ nhổ cả lúa chung với cỏ lùng.

Điều khó cho các nhà chú giải ở đây là cách giải thích của Chúa Giêsu: Ngài giải thích thửa ruộng là thế giới, lúa tốt là con cái sự sáng, và cỏ lùng là con cái ma quỉ. Điều này đúng trong Ngày Phán Xét khi mọi sự đã rõ ràng; nhưng không giải thích được tại sao phải chờ cho tới mùa gặt; một khi đã biết cỏ lùng muôn đời sẽ là cỏ lùng, không bao giờ có thể trở thành lúa.

Giải thích hợp lý hơn có lẽ một người phải hiểu dụ ngôn không bao giờ chủ trương áp dụng mọi điều; nó chỉ muốn nói lên một điều chính. Điều chính ở đây là thời gian chờ đợi để lúa có thể phân biệt với cỏ lùng; chứ không phải nguy hiểm của cỏ lùng cần phải nhổ ngay. Trong cuộc sống, con người luôn phải đương đầu với điều tốt và điều xấu bao lâu còn sống trên trần gian. Những điều tốt và điều xấu không xác định được người tốt hay người xấu cho đến Ngày Phán Xét. Trong này đó, Chúa sẽ phân định cho chúng ta thấy ai là người tốt và ai là người xấu. Trong khi chờ đợi ngày đó đến, chúng ta hãy cố gắng làm tốt tránh xấu. Không ai có thể hãnh diện xác nhận mình là tốt vì không biết điều xấu nó mọc lên lúc nào. Nếu có làm xấu cũng đừng nản lòng, nhưng biết ăn năn trở lại và cậy trông vào lòng nhân từ Chúa. Chúng ta cũng đừng kết tội ai là cỏ lùng khi nhìn thấy việc xấu của họ.

2.2/ Thiên Chúa kiên nhẫn chờ đợi: Kết quả tốt, đòi thời gian. Để hạt giống thành lúa phải đợi 3 tháng, để cây cho trái đòi 3 năm, để một con người thành tài đòi 25 năm, thành nhân đòi 100 năm hay cả cuộc đời! Thời gian chờ đợi đòi kiên nhẫn. Kẻ thù của con người là thiếu kiên nhẫn mặc dù họ đã biết “dục tốc bất đạt; có công mài sắt có ngày nên kim.” Con người hôm nay dường như không có kiên nhẫn để đợi chờ; làm điều gì họ cũng muốn có kết quả ngay. Chính sự mất kiên nhẫn làm con người đau khổ và thất bại.

Tuy nhiên, kiên nhẫn có giới hạn. Mọi việc đều có thời gian của nó; nếu quá thời gian sẽ phải chặt đi để dành cơ hội cho người khác như dụ ngôn cây vả không sinh trái. Nếu cành nho không sinh trái sẽ bị chặt đi và quăng vào lửa!

Công bằng của Thiên Chúa sẽ tỏ rạng trong Ngày Phán Xét. Khi mùa gặt tới: cỏ lùng sẽ bị cắt và quăng vào lửa, lúa sẽ được gặt và trữ vào kho lẫm. Khi những điều này xảy ra, không ai có quyền than trách Chúa không nhân từ hay không công bằng; vì mọi người đều có cơ hội đồng đều mà Ngài dành cho họ.

ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:

– Điều gì sẽ xảy ra cho chúng ta nếu Thiên Chúa để cho các thiên thần nhổ cỏ lùng ngay sau một tư tưởng hay một việc làm xấu? Nhiều người đã ăn năn trở lại khi cảm thấy Chúa quá nhân từ đối với các tội lỗi của họ. Ngài không muốn kẻ tội lỗi phải chết, nhưng muốn họ ăn năn thống hối và được sống.

– Chúng ta cần phải kiên nhẫn với chúng ta và với tha nhân trong tiến trình trở nên tốt. Đừng kết án ai khi thời gian chưa tới. Hy vọng của chúng ta: Còn thời gian là còn cơ hội để trở lại.

Linh mục Anthony Đinh Minh Tiên, OP

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s